Thứ Năm, 19 tháng 12, 2013

Bản tường trình về việc bị công an, côn đồ tại Đà Nẵng đánh đập một cách dã man ngay trong ngày Quốc tế Nhân quyền

Kính gửi:
  • Toàn thể Đồng bào Việt Nam trong và ngoài nước
  • Các Chính phủ dân chủ tự do khắp hoàn vũ
  • Các Cơ quan, Tổ chức nhân quyền quốc tế

Tôi là Nguyễn Đức Quốc; hiện thường trú tại: Thị trấn Lăng Cô, huyện Phú Lộc, Thừa Thiên – Huế.
Tôi tố cáo lên Công luận Quốc tế, cùng toàn thể đồng bào trong và ngoài nước, về việc công an, côn đồ tại Đà Nẵng đánh đập tôi và nhiều bạn của tôi một cách dã man ngay trong ngày Quốc tế Nhân Quyền, 10/12/2013. Diễn biến vụ việc như sau:
Vào ngày 10 tháng 12 ngày năm 2013, ngày Quốc tế Nhân Quyền, tôi cùng Lê Anh Hùng, Lê Thị Phương Anh, Phan Đình Thành đi từ Lăng Cô đến công an thành phố Đà Nẵng số 80 Lê Lợi, TP Đà Nẵng để đòi lại tài sản là máy laptop hiệu Dell SX năm 2013, và hai máy điện thoại cầm tay của vợ chồng Lê Anh Hùng và Lê Thị Phương Anh, bị công an phường Hòa Minh, quận Liên Chiểu, TP Đà Nẵng thu giữ đêm 07-08 tháng 12 năm 2013, khi tôi và vợ chồng Lê Anh Hùng đang thuê phòng ở nhà nghỉ Hồng Ngọc, đường Nguyễn Huy Tự, TP Đà Nẵng. Khi đến địa chỉ trên có thêm một số anh em ở Đà Nẵng đến hỗ trợ chúng tôi đi đòi lại tài sản.
Đúng 8h30 ngày 10/12/2013, tôi và Phương Anh đi vào phòng trực ban của công an TP Đà Nẵng, gặp người nữ trực ban và chúng tôi đưa biên bản thu giữ tài sản cho họ xem, và yêu cầu trả lại tài sản như họ đã hẹn chúng tôi tại công an phường Hòa Minh là đến công an Thành phố Đà Nẵng để giải quyết.
Sau khi chờ đợi đến 9h15 phút, có một viên chức từ công an thành phố Đà Nẵng mặc thường phục, tên là Tuấn như người trực ban gọi, ra tiếp chúng tôi. Tôi và Phương Anh trình bày và đưa biên bản thu giữ tài sản cho người này xem, sau khi đọc hết nội dung trong biên bản, người này nói với chúng tôi rằng công an thành phố Đà Nẵng không nhận được báo cáo của công an phường Hòa Minh về sự việc này. Anh ta nói với chúng tôi: Anh chị về tại công an phường Hòa Minh yêu cầu họ trả lại tài sản vô điều kiện vì họ đã bắt người và thu giữ tài sản như vậy là sai rồi, anh ta còn nói với chúng tôi, về đó nếu họ không trả phải đề nghị công an phường Hòa Minh báo cáo về cho công an thành phố Đã Nẵng, cùng yêu cầu họ phải giao giấy hẹn để làm việc có ngày giờ theo đúng qui định.

Gặp viên công an tên Tuấn tại phòng thường trực, Công an Đà Nẵng
Sau khi anh này hướng dẫn xong, chúng tôi rời công an thành phố Đà Nẵng, ra phía trước chỗ mọi người đang chờ chúng tôi, và cùng nhau đi đến công an phường Hòa Minh.
Chúng tôi gồm tám người. Tôi, Lê Anh Hùng, Lê Thị Phương Anh, Phan Đình Thành từ Lăng Cô và Đông Hà Quảng Trị vào, ở Đà Nẵng có các anh Nguyễn Văn Thạnh, Nguyễn Duy Quang, Khúc Thừa Sơn, và một người bạn của anh Thạnh tôi không biết tên, đã đến công an phường Hòa Minh, để đòi lại tài sản.

Trước đồn Công an P. Hoà Minh sáng 10.12, trước khi vào đồn để đòi tài sản
Đến nơi, mọi người ngồi ở trước ngoài cổng công an phường Hòa Minh. Tôi, Lê Thị Phương Anh và Lê Anh Hùng vào văn phòng công an phường Hòa Minh, gặp Đại uý Phó Công an phường Vương Đình Tuấn, số hiệu sỹ quan: 352-101, anh này cầm biên bản của chúng tôi, rồi nói với chúng tôi chỉ gặp riêng Lê Anh Hùng, tôi nói ngay với viên công an tên Tuấn rằng: Cả ba chúng tôi đều bị các anh bắt trong đêm 07/12/2013 đến sáng 08/12/2013, và thu giữ tài sản của chúng tôi một cách trái phép, chúng tôi là những người đã bị các anh bắt và giữ tài sản, nên đề nghị anh phải để chúng tôi cùng làm việc. Nghe vậy thì anh ta mời chúng tôi vào phòng để làm việc. Vừa vào phòng thì điện thoại của anh ta đổ chuông, sau nhiều lần điện thoại reo chuông và không làm việc với chúng tôi, bắt chúng tôi ngồi chờ hơn một tiếng đồng hồ. Tôi phải nói với Đại uý Vương Đình Tuấn, đề nghị anh tắt điện thoại và làm việc với chúng tôi, các anh đã thu giữ tài sản của chúng tôi trái phép, bây giờ cứ bắt chúng tôi chờ lâu như vậy… vì chúng tôi từ Đông Hà Quảng Trị vào đây gần 200 km, mà cứ chờ đợi như thế này thì không được.
Khi đó ông Tuấn công an phường mới chịu ngồi và nói với chúng tôi, các anh chị lên công an thành phố Đà Nẵng giải quyết, vì đã chuyển lên công an thành phố Đà Nẵng rối. Tôi nói với viên công an Vương Đình Tuấn: chúng tôi từ công an thành phố Đà Nẵng đi về đây, trên đó họ nói công an phường Hòa Minh làm sai phải giải quyết cho chúng tôi để chúng tôi còn ra về, vì nhà chúng tôi ở xa.
Nghe vậy viên công an Tuấn nói với chúng tôi: hẹn các anh chị đúng 8h30 phút ngày 12/12/2013 đến công an thành phố giải quyết, khi đó Lê Anh Hùng nói với viên công an, thế thì anh phải cho chúng tôi giấy hẹn để đi làm việc, các anh là công an, đại diện pháp luật, thu giữ tài sản của tôi trái phép mà cứ hẹn bằng mồm là không đúng nguyên tắc, đề nghị anh phải có giấy hẹn cho chúng tôi, còn không thì công an phường Hòa Minh phải trả tài sản cho tôi. Ông Tuấn công an phường lại nói: tôi không biết , vì các anh thấy nãy giờ điện thoại của cấp trên chỉ đạo như vậy thì tôi phải thông báo với các anh chị thôi. Khi đó tôi nói với ông Tuấn công an phường Hòa Minh rằng: Anh phải thừa nhận đêm hôm đó chúng tôi bị bắt về đây, chính anh cũng đã bắt nạt chúng tôi, không cho tôi ra đi vệ sinh, bắt tôi chỉ được ngồi trong phòng, nếu hôm đó các anh làm việc đúng thì đâu có hành hạ chúng tôi đi lui, đi tới vất vả như thế này. Khi đó điện thoại của ông Tuấn công an lại reo lên, ông lại nghe điện thoại, nghe xong ông nói với chúng tôi thêm một lần nữa , hẹn các anh chị ra về và đúng 8h30 ngày 12/12/2013 đến công an thành phố Đà Nẵng giải quyết, tôi không có giấy hẹn cho các anh chị được.
Cô Phương Anh đã nói với viên công an Tuấn rằng: nếu hôm nay các anh không trả lại tài sản cho chúng tôi hay không đưa giấy hẹn làm việc cho chúng tôi thì chúng tôi sẽ đứng trước cổng công an phường Hòa Minh, biểu tình tố cáo các anh xâm phạm chỗ ở của người khác, bắt giữ người và thu giữ tài sản trái phép.
Ông Tuấn nói: Các anh chị làm gì thì cứ làm tôi chỉ hẹn vậy thôi, không có giấy hẹn cho các anh chị. Khi đó Phương Anh đi ra ngoài nhờ anh em đang ngồi chờ chúng tôi đi in biểu ngữ bằng giấy A3, với nội dung: “Phản đối công an phường Hòa Minh, quận Liên Chiểu, bắt người và thu giữ tài sản của công dân trái phép”. Cùng với nội dung: yêu cầu trả tài sản cho chúng tôi vô điều kiện. Sau đó tôi và Lê Anh Hùng đi ra trước cổng công an phường Hòa Minh thì các biểu ngữ đã được một người đi in và đem về. Lúc đó chúng tôi cầm những tờ giấy có nội dung như trên đưa cao lên và hô to như nội dung in trên giấy, lúc đó nhiều người đi đường đã nhìn thấy và họ dừng lại xem và đọc những nội dung nơi giấy chúng tôi đang giương lên để phản đối. Khi chúng tôi dương biểu ngữ và hô lên theo nội dung thì phía công an gọi rất nhiều người từ đâu đến, mặc thường phục, mặt bịt khẩu trang quay phim và chụp hình chúng tôi, khi đó phía chúng tôi cũng cũng quay phim chụp hình để làm tư liệu đề phòng công an vu khống chụp mũ. Nhưng sau đó đã bị công an tước đoạt và lột sạch (rất may còn sót lại một số hình ảnh). Khi đó tôi nhận ra đó là những người đã bắt chúng tôi đêm 07/12/2013.




Những hình ảnh chúng tôi phản đối ôn hoà bên ngoài đồn Công an P. Hoà Minh...

Sau một hồi, phía công an và những người mặc thường phục cũng như sắc phục công an xông vào giật biểu ngữ từ tay chúng tôi, họ giật phăng hết các biểu ngữ chúng tôi đang cầm trong tay. Họ xông vào đánh đập Lê Anh Hùng, tôi rút máy ảnh ra chụp hình khi Lê Anh Hùng bị đánh, thì một tên trong bọn họ xông vào giật máy ảnh của tôi. Họ đánh đập Lê Anh Hùng ngã xuống thì bốn tên lôi Lê Anh Hùng vào công an phường Hòa Minh, thấy vậy tôi và Lê Thị Phương Anh đi theo vào công an phường và hô lên công an đánh đập dân.
Ngay khi đó có rất nhiều tên xông vào đánh tôi và Phương Anh. Phương Anh là phụ nữ nhưng họ đánh đập và dùng chân đạp vào ngực rất dã man, đang khi bị đánh đập thì có hai người đi xe Honda ghé vào hô lên công an không được đánh dân, thì hai người này cũng bị họ đánh, sợ quá hai người này chạy xe đi.
Khi đó có rất nhiều tên côn đồ từ đâu đến rất đông và công an áo xanh, áo vàng xuất hiện, đuổi tôi và anh em ra khỏi khu vực cổng công an phường Hòa Minh. Tôi nói: công an phường Hòa Minh đánh đập chúng tôi và đang bắt giữ bạn tôi, chúng tôi không đi đâu hết, yêu cầu các anh thả bạn tôi ra. Lúc đó nhiều tên côn đồ xông vào đánh tôi rất dã man, liền thấy viên công an Vương Đình Tuấn dắt xe của tôi vào cổng công an phường, tôi chạy theo và nói: các anh bắt giữ bạn tôi và giữ xe thì tôi cũng vào công an làm việc, ở ngoài các anh ra lệnh côn đồ đánh đập chúng tôi như vậy, chúng tôi chết thì sao? Nghe vậy viên công an Tuấn đẩy xe của tôi ra ngoài lại và đưa xe cho tôi. Vừa dắt xe thì tôi lại bị những tên bịt mặt, và những tên bắt chúng tôi hôm 07/12/2013 và côn đồ xông vào đánh đập tôi tiếp. Thấy vậy, anh Phan Đình Thành nói các anh để cho người ta đi chứ các anh đánh như vậy là người ta chết các anh mang trọng tội đó.
Họ để tôi đi, tôi chạy xe qua bên kia đường đối diện với công an phường Hòa Minh, vì khu vực này có con lươn ở giữa, tôi dừng lại phía bên này nhìn qua cổng công an phường Hòa Minh, thấy công an và côn đồ đánh đập Phương Anh. Khi Phương Anh đã té xuống, tôi hô lên: Phương Anh ơi, anh sẽ chết với em. Nói xong, tôi chạy xe vòng con lươn để qua chỗ cổng công an phường bảo vệ Phương Anh, liền khi đó có nhiều tên lại xông vào đánh tôi, đạp xe bắt tôi phải đi chỗ khác, tôi vừa chạy thì nhìn thấy sáu bảy tên xông vào giật giỏ xách của Nguyễn Văn Thạnh (người bạn đi cùng chúng tôi). Họ giật máy ASUS của Nguyễn Văn Thạnh, họ đánh vào ngực anh Thạnh. Anh Thạnh la lên cứu với và anh chạy ra giữa đường. Anh Thạnh nói: “Tôi bị chứng máu không đông. Các anh đánh tôi tôi chết mất”. Khi đó thấy tôi đang dừng xe thì những tên này xông vào đánh đập tôi, họ dùng gậy có cột vải ở một đầu thọc vào người tôi. Chịu không nỗi vì cú thọc hiểm hóc này tôi chạy xe vòng con lươn về chỗ Phương Anh bị đánh đập. Vừa vòng con lươn tôi thấy hơn chục tên đang rượt đánh anh Nguyễn Duy Quang gục tại chỗ, ngay bên đường cách công an phường Hòa Minh 20 mét. Tôi nhìn Nguyễn Duy Quang bị đánh dã man như vậy nên la lên: “Bà con ơi công an, côn đồ đánh dân, xin cứu chúng tôi”.
Liền khi đó, tôi bị những tên côn đồ và những tên bắt tôi hôm trước, đánh đập và dùng cây gậy cột vải một đầu thọc vào người. Chịu không nỗi tôi đã kêu công an mặc áo quần xanh, vàng đang dẹp trật tự đang đứng gần chỗ tôi: “Các anh công an hãy cứu tôi”. Nhưng họ vẫn đứng nhìn tôi bị đánh. Khi đó tôi bỏ chạy cố ý đến trước cổng công an phường, nhưng khi tôi vừa thoát khỏi tay những tên côn đồ, thì bị tên công an mặc đồ màu xanh có khoác áo giáp ở ngoài, dùng cây gậy của công an đánh vào mặt tôi rất mạnh, làm tôi đỗ máu và gục xuống. Ngay lúc đó những tên côn đồ đạp vào ngực và mặt của tôi. Họ nói cho mày chết. Một tên dùng chân có mang giày cứng đạp vào mặt tôi rất mạnh. Tôi bị đập mạnh xuống đường và không kêu cứu được nữa. Khi đó máu ra quá nhiều và tôi đã kiệt sức, bọn chúng bồng tôi lên xe máy của tôi bắt tôi phải ôm vào tên đang lái xe máy của tôi. Tôi đã không ngồi được, ngay lúc đó lúc đó một tên khác ngồi lên xe và kẹp tôi ở giữa, những tên đứng đó nói: “Chở đi thủ tiêu nó luôn”.
Nghe vậy tôi cố gắng vùng lên nhưng đã hết sức, xe bị đảo tay lái. Tên ngồi sau nói: “Mày mà không ngồi yên, sẽ bị lao vào xe tải chết đó.” Tôi cố gắng vùng vẫy, và nói: “Nếu các anh chở tôi đi thủ tiêu, tôi sẽ vùng vẫy cho xe tải cán chết cả ba, ngay lúc đó xe bị ngã cách công an phường 10 mét về phía nam, tôi ngã xuống và nằm bất động. Hai tên này nói: “Nó bị tai nạn”. Những người ở đó phản ứng ngay: “Các ông đánh đập người ta dã man giữa thanh thiên bạch nhật mà còn nói họ bị tai nạn được sao?”.
Khi tôi nằm, không thể nói được, tôi nhớ lại mình đang mang cây thánh giá, tôi đưa tay cầm thánh giá bỏ lên nơi mặt, có ý muốn anh em đi đường biết để đưa tôi đi bệnh viện. Rồi đó tôi bất tỉnh luôn.
Sau khi tỉnh lại tôi mở mắt nhìn thấy mình đang nằm trong xe, và có một người đàn ông mặc áo ngành y khoa ngồi bên cạnh. Tôi hỏi anh là bác sĩ phải không, người này trả lời là đúng rồi. Ngay khi đó điện thoại trong túi quần của tôi reo lên. Người đàn ông này đã nghe và nói anh này bị tai nạn, tôi liền la lên cố để người nhà hay bạn bè của tôi nghe: “Quốc bị công an đánh, anh Quốc bị công an đánh gần chết, xe bác sĩ đưa đi cấp cứu”.
Sau đó tôi rơi vào hôn mê. Đến khi tỉnh lại tôi thấy có người nhà và những anh em tôi không quen biết đến rất đông. Họ nói họ xem thông tin trên mạng nên đã đến bệnh viện chăm sóc cho tôi. Lúc đó là 17h30 ngày 10/12/2013 – ngày Quốc tế Nhân Quyền.


...trước khi bị đàn áp dã man như thế này
Vợ tôi và những người xung quanh tôi trong bệnh viện cho tôi biết, bác sĩ đã chụp CT, chẩn đoán tôi bị chấn thương sọ não.
Sau ba ngày nằm tại bệnh viện, bác sĩ cho tôi về nhà uống thuốc và dặn theo dõi, nếu có biến chứng gì thì quay trở lại bệnh viện gấp. Hiện tôi đang uống thuốc điều trị và theo dõi ở nhà.
Trên đây toàn bộ diễn biến của vụ việc tôi bị côn đồ và công an cộng sản Việt Nam đánh đập dã man ngay trong ngày cả thế giới mừng kỷ niệm 65 năm “Bản Tuyên Ngôn Quốc tế Nhân Quyền”.

Lăng Cô, ngày 15.12.2013
Người tường trình
Nguyễn Đức Quốc

Bài liên quan:

  1. Tố cáo hành vi côn đồ - vu khống, bắt người trái pháp luật của Công an Việt Nam tại Tp Đà Nẵng
  2. ĐƠN TỐ CÁO CÔNG AN ĐÀ NẴNG

3 nhận xét:

  1. Nếulà người Việt Nam, các bạn hãy vào đây đọc và xem ảnh để nhận dạng rõ sự thật và hãy nói xem các bạn nghĩ gì?

    http://www.vanganh.info/2013/07/tai-lieu-quy-gia-ve-cuoc-chien-viet.html

    http://huynh-tam.blogspot.fr/2013/08/huynh-tam_9670.html

    Trả lờiXóa
  2. những bọn côn đồ, côn an vô lại , vô đạo đức

    Trả lờiXóa
  3. Nói gần, nói xa không qua nói thật.

    Người Việt Nam mọi sắc tộc đang bị Trung cộng cai trị. Nhà nước cộng sản hiện nay chỉ là công cụ Trung cộng dùng cai trị Việt Nam.

    Kinh tế, văn hóa, giáo dục, tinh thần đoàn kết quốc gia đã bị Trung cộng phá tan nát. Giáo hội của mọi tôn giáo đang bị chúng tấn công, tiêu diệt như chúng đã làm ở nước Tàu cách đây 47 năm và chúng tiếp tục làm như thế cho đến hiện nay.

    Dân Tàu cộng sản đã di dân, đang tiếp tục di dân vào Việt Nam ngày càng nhiều, càng đông đảo hơn. Chính sách Trung cộng đồng hóa người Việt Nam, Trung cộng xiết chặt sự cai trị lên người Việt Nam đang tiếp tục càng lúc càng khắc nghiệt. Án tử hình của Trung cộng đã bắt đầu áp dụng lên đảng viên cộng sản.

    Trung cộng đang cai trị, đang tiêu diệt mọi sự kháng cự của người Việt Nam, Trung cộng đang sát hại, trừng trị đảng viên cộng sản. Còn tiếp tục làm việc cho bộ máy cai trị Việt Nam của Trung cộng để cho nó giết mình, tù đày người yêu nước của Việt Nam, đàn áp đồng bào của mình, đảng viên cộng sản là những kẻ ngu nhất trên đời!

    Đảng viên cộng sản, đồng bào Việt Nam, tất cả hãy mau thoát khỏi gọng kềm cai trị của tên xâm lăng Trung cộng đang càng lúc càng xiết chặt lên mọi người Việt Nam.

    Đừng tiếp tục sống mê muội như từ bấy lâu nay. Nước Việt Nam đã bị những tên cầm đầu cộng sản bán đứng từ năm 1990, hai mươi ba năm rồi, không phải chỉ mới đây. Người Việt Nam hãy kêu gọi nhau, chung sức, chung lòng chống lại sự cai trị của Trung cộng bằng mọi cách, hoặc tất cả, nhân dân và đảng viên cộng sản sẽ chết vì Trung cộng.

    Bộ máy cai trị Việt Nam hiện nay, tức nhà nước cộng sản, đã trở thành công cụ cai trị Việt Nam của Trung cộng. Nó sẽ thanh trừng, loại bỏ những thành phần không có lợi cho Trung cộng và thay thế người nó huấn luyện vào những vị trí ấy để biến bộ máy nhà nước cộng sản hiện nay thành bộ máy hoàn toàn là người của Trung cộng, tất nhiên là người bản xứ do nó huấn luyện.

    Còn tiếp tục làm việc cho bộ máy cai trị mình, đảng viên cộng sản đừng nói gì đến yêu nước, cách mạng…vì tất cả đều đang cùng nhau xiết chặt sợi thòng lọng Trung cộng đang quàng lên cổ của mình, của gia đình, thân nhân dòng tộc, và đồng bào của mình.

    Dù ở trong nước hay có tản lạc khắp thế giới, không người Việt Nam nào sống mà không cần có đồng bào của mình. Để cho Trung cộng cai trị mình, đảng viên cộng sản đang có hành động ngu xuẫn nhất trên đời!

    Dân tộc Việt Nam sẽ bị chúng làm cho diệt vong bằng những cái chết dưới mọi hình thức, hoặc phải bỏ xứ ra đi nếu trốn thoát được khỏi Việt Nam và may mắn còn sống sót sau cuộc vượt thoát ấy.

    Mọi người Việt Nam, mọi đảng viên cộng sản hãy nhìn vào sự thật, đừng nói chuyện viễn vông. Đừng nói những điều xảo trá, đừng nói những suy tưởng không có thật nữa.

    Cái chết do Trung cộng mang đến đang bao trùm Việt Nam, mọi người Việt Nam, mọi đảng viên và gia đình, dòng họ của mọi đảng viên cộng sản.


    Trả lờiXóa