Thứ Bảy, 5 tháng 10, 2013

Cơ chế kiểm duyệt mạng ở Trung Quốc thực sự vận hành như thế nào

Các nghiên cứu cho thấy rằng chính phủ Trung Quốc chấp nhận một số ý kiến khác biệt trên mạng – nhưng lại mạnh tay trấn áp những lời kêu gọi hành động tập thể. 

KENTARO TOYAMA | The Atalantic | 2.10.2013
Người dịch: Lê Anh Hùng


Tuần đầu tiên của tháng Mười là dịp nghỉ lễ Quốc khánh ở Trung Quốc, kỷ niệm ngày Mao Trạch Đông thành lập nước Cộng hoà Nhân dân năm 1949. Đây là ngày diễn ra những hoạt động kỷ niệm do chính quyền tổ chức, với các các cuộc diễu binh, các buổi hoà nhạc và những màn bắn pháo hoa. Mặc dù Quốc khánh là một ngày lễ lớn tại một đất nước gọi là Cộng hoà Nhân dân, nhưng chắc chắn có một điều hầu như không bao giờ xẩy ra ở đây: những sự kiện lớn do nhân dân tự đứng ra tổ chức.
Việc nhà cầm quyền Trung Quốc không thích các cuộc phản đối của quần chúng thì chẳng có gì là bí mật. Tuy nhiên, những nghiên cứu do nhà khoa học chính trị Gary King chủ trì lại sử dụng những mô thức kiểm duyệt truyền thông xã hội được tuân thủ chặt chẽ ở Trung Quốc hầu cho thấy Đảng CSTQ đã thực hiện bài bản đến thế nào để tránh bất kỳ hình thức tập hợp nào của quần chúng.
King tin rằng cơ chế kiểm duyệt ở Trung Quốc là “nỗ lực rộng lớn chưa từng có hòng kiểm soát sự biểu đạt của con người”. Lực lượng công an mạng của chính quyền sử dụng khoảng 50.000 người và số này hợp tác với thêm 300.000 đảng viên nữa – đó là còn chưa tính số nhân viên mà các doanh nghiệp tư nhân phải thuê mướn để rà soát nội dung trên trang mạng của mình. Qua điện thoại, King nói với tôi rằng nỗ lực ấy lớn đến mức “giống như thể con voi đi qua một căn phòng vậy”. Cùng với hai đồng nghiệp Jennifer Pan và Margaret Roberts, King đã truy tìm và đo được dấu chân của nó, cho thấy những phát hiện sâu sắc bên trong con quái vật Trung Hoa khổng lồ này.
Carlos Barria/Reuters
Trong nghiêu cứu đầu tiên, nhóm của King đã xây dựng một mạng lưới máy tính giúp giám sát chặt chẽ 1.382 trang mạng Trung Quốc, lần theo những bài viết mới về một loạt chủ đề trong từng khoảng thời gian đều đặn để xem liệu chúng có bị kiểm duyệt hay không và bị kiểm duyệt lúc nào. 11 triệu bài bao trùm 85 lĩnh vực – với độ biến thiên về mức nhạy cảm chính trị, từ những trò chơi video phổ biến cho đến nghệ sỹ bất đồng chính kiến Ngải Vị Vị – đã được lựa chọn để điều tra song song với hoạt động trao đổi bí mật trên mạng bắt nguồn từ các sự kiện trong xã hội. Trong nghiên cứu thứ hai, King và nhóm của ông tiến hành điều tra bí mật. Họ mở những tài khoản giả mạo trên hơn 100 trang truyền thông xã hội, gửi bài để xem trang mạng nào bị kiểm duyệt, và thậm chí còn lập trang truyền thông xã hội của riêng mình ở Trung Quốc.
Trong số những phát hiện của họ có hai điểm nổi bật. Thứ nhất, bộ máy kiểm duyệt của Trung Quốc hoạt động hữu hiệu đến mức khó tin: Những bài viết đáng ngại bị gỡ bỏ với tỷ lệ loại trừ gần như hoàn hảo và thường là trong vòng 24 giờ sau khi đăng tải. Các tác giả viết: “Đây là một thành tựu nổi bật về mặt tổ chức, đòi hỏi mức độ chính xác như trong quân sự mà lại diễn ra ở quy mô lớn.”
Th hai, King và nhóm của ông phát hiện ra rằng (i) các nhà kiểm duyệt Trung Quốc chú trọng những bài viết nào nhắc tới, khích động, hay liên hệ theo cách khác đến hành động tập thể của quần chúng như các vụ phản đối, các cuộc biểu tình, hay thậm chí là những hoạt động phi chính trị của quần chúng, và (ii) nhà cầm quyền dường như tương đối thoải mái hơn với hành vi phê phán chính quyền. Chẳng hạn, đoạn sau đây không bị kiểm duyệt:
Đảng Cộng sản Trung Quốc đưa ra lời hứa về một chính phủ dân chủ, hiến định ngay từ khi bắt đầu cuộc kháng chiến chống Nhật. Tuy nhiên, 60 năm sau lời hứa đó vẫn chưa được thực hiện. Trung Quốc ngày nay thiếu sự chính trực, và trách nhiệm cần được quy về cho Mao. […] dân chủ trong đảng mà người ta cổ suý ngày nay chẳng qua chỉ là cái cớ để họ duy trì chế độ độc đảng.
Trong khi đó thì câu dưới đây, vốn đề cập đến một vụ nổ bom tự sát mà tác giả của nó trước đó đã bị phá tan nhà cửa, lại bị cấm:
Ngay cả khi chúng ta có thể xác nhận những gì mà Tiền Minh Kỳ (Qian Mingqi) nói trên trang mạng xã hội Weibo rằng việc phá huỷ ngôi nhà đã gây ra cho ông rất nhiều thiệt hại, chúng ta cũng cần lên án hành động trả thù cực đoan của ông… Chính phủ vẫn liên tục đề ra các biện pháp và luật lệ nhằm bảo vệ lợi ích của những công dân bị phá nhà.
Ở đây không phải là muốn nói rằng Đảng Cộng sản Trung Quốc vui vẻ với chuyện bị phê phán. Người dân Trung Quốc vẫn có thể bị trừng phạt vì đăng tải những ý kiến bất đồng, đặc biệt là nếu điều đó tạo ra sức hút: Chẳng hạn, một thiếu niên ở tỉnh Sơn Tây mới đây đã bị bắt giữ vì bài đăng của cậu ta được chuyển tiếp tới 500 lần trên Weibo. Nhưng chừng nào sự chỉ trích được biểu đạt dưới những hình thức nhỏ lẻ, chừng đó nó không bị coi là nghiêm trọng như những bài viết có thể khích động hành động tập thể.
King đưa ra ít nhất là hai lý do cho thực tế này. Thứ nhất, việc cho phép một mức độ phê phán nào đấy có thể xoa dịu những người đang muốn xả cơn bực tức, qua đó ngăn họ khỏi bộc lộ những tình cảm như thế một cách mạnh mẽ hơn. Thứ hai, sự khoan dung tương đối này là một cách thức hữu ích để chính quyền trung ương tìm hiểu về những vấn đề cần chú ý. King dẫn lời nhà khoa học chính trị Martin Dimitrov, người lập luận rằng “chế độ sụp đổ khi người dân ngừng than vãn với nhà nước” – bởi họ không còn coi nhà nước đó là hợp pháp nữa. Tuy nhiên, những lời kêu gọi hành động tập thể lại bị coi là nguy hiểm và không hề được dung túng – ngay cả khi chúng chẳng dính dáng gì đến chính trị cả.
Tóm lại, những nghiên cứu này cung cấp thêm bằng chứng về bản chất phi đạo lý (amorality) của công nghệ: Thay vì hoàn toàn tích cực hay hoàn toàn tiêu cực, công nghệ chỉ thuần tuý là tăng cường sức mạnh nội tại của con người. King nhận xét: “Các chính trị gia ở bất kỳ quốc gia nào cũng đều sử dụng bất cứ phương tiện thông tin liên lạc nào mà họ nắm trong tay để thúc đẩy mục đích cá nhân. Nếu công nghệ cho phép họ thực hiện điều đó nhanh hơn thì họ sẽ sử dụng nó.”
“Theo một số cách nào đó, tình hình ở Mỹ cũng y như vậy”, ông tiếp tục. Những công ty công nghệ lớn ở Mỹ được luật pháp yêu cầu theo dõi và kiểm duyệt những nội dung bất hợp pháp như khiêu dâm trẻ em, và, như những tiết lộ gần đây về hoạt động do thám của Cơ quan An ninh Quốc gia Mỹ (NSA) cho thấy, Washington còn có khả năng gây áp lực lên các doanh nghiệp để tìm kiếm những thông tin mà họ muốn.
Dù vậy, bản chất của việc chính phủ kiểm soát Internet ở hai nước thì vẫn khác nhau. King dẫn ra một ví dụ gần đây: Vài ngày trước, ca sỹ kiêm diễn viên Justin Timberlake đăng trên trang Tweeter của mình rằng 150 người đầu tiên đến xem anh ta biểu diễn tại một hộp đêm sẽ được vào cửa miễn phí. Hàng trăm người đã xếp hàng chỉ sau mấy phút. King nói: “Chuyện đó không bao giờ có thể xẩy ra ở Trung Quốc cả.”

Nguồn: The Atlantic

3 nhận xét:









  1. Phải hiểu rõ Trung cộng để hiểu rõ số phận của người Việt Nam trong thời gian tới đây...

    Hiệp Ước Thành Đô 1990 – 2020! Nước Việt Nam, người Việt Nam liệu có còn tồn tại nữa hay không hay sẽ vĩnh viễn mất nước, tiêu tàn, tản mác khắp bốn phương trời? Không ai biết, không ai có thể đoán được! Tất cả chỉ tùy thuộc vào nhận thức và hành động của người Việt Nam trong nước hiện nay. Thái độ, hành động của các đảng viên đảng cộng sản cũng có một tác động khá quan trọng trong sự sống còn của nước Việt và người Việt Nam.
    Trung cộng đang ráo riết mở rộng sự kiểm soát của nó lên mọi bộ, mọi ngành sinh hoạt trong bộ máy cai trị Việt Nam do cộng sản Hà Nội điều kiển trước đây. Trung cộng đã, đang ráo riết tiến hành âm mưu sát nhập Việt Nam vào quyền cai trị của nó, năm 2020. Một mặt Trung cộng vừa xiết chặt sự kiểm soát, điều khiển của Trung cộng lên Việt Nam, một mặt chúng ráo riết đồng hóa dân Việt Nam ta! Tượng Khổng Tử càng xuất hiện nhiều nơi trên lãnh thổ VN chừng nào, âm mưu bành trướng văn hóa Tàu trong xã hội Việt Nam càng lan rộng mạnh chừng ấy. Bắt buộc phải học tiếng Tàu trong trường học, bãi bỏ môn sử Việt Nam trong các kỳ thi là chúng không muốn thanh niên, tuổi trẻ Việt Nam biết về lịch sử, nguồn gốc của người nước Việt, dễ cho chúng cai trị người nước Việt ở các đời sau.
    - Một người, một dân tộc không biết lịch sử nước mình, sẽ không biết mình từ đâu đến, phải đi về đâu!
    Mọi người Việt Nam muốn được sống tự do, bay nhảy, sung sướng trong khung trời tự do của một chế độ Dân Chủ - Tự Do hay muốn sống oằn oại trong thống khổ vì ách cai trị bạo ngược của ngoại bang?
    Sống trong sự cai trị của cộng sản đã chết chóc, đau khổ, cướp bóc, đàn áp , khủng bố, oán thù tràn ngập là thế, sống dưới tay Trung cộng sự đau khổ càng nhiều lần hơn. Sự sống, sự chết của mình có thể nào mình chỉ trông chờ vào ai khác, hay trông chờ một cứu tinh nào đó bất thần đến cứu mình?
    Đời sống của mình, hiện tại và tương lai, của mình, của con và các cháu của mình, có thể nào mình ngồi yên chờ người khác quyết định hộ cho mình? Việc nhà của mình, sự sống, sự chết của chính mình, mình còn chờ đợi ai khác làm cho mình?
    Ách cai trị của Trung cộng một khi chúng đã khóa chặt, người Việt Nam vĩnh viễn không còn tìm được đường ra khỏi được ách nô lệ của nó! Miến Điện phải mất hơn nửa thế kỷ mới ra khỏi ách cai trị tàn bạo, độc ác, khắc nghiệt của Trung cộng!
    Sau Đệ Nhị Thế Chiến, mấy mươi năm sống dưới sự cai trị của Trung cộng, ngày thường đói khổ, bạo lực; Trung cộng đã xúi giục, trang bị vủ khí hổ trợ cho nhóm này, nhóm khác để bắn giết, tù đày lẫn nhau để phát triển ảnh hưởng của Trung cộng sâu hơn, rộng hơn trong nội tình, nội địa Miến Điện. Rangoon, bốn, năm năm trước đây, bão nhiệt đới tàn phá, xác người chết đó đây hàng trăm ngàn người mỗi ngày một sình thối thêm hơn, nguy cơ dịch bệnh lan rộng, phi cơ quân sự chở vật phẩm, thuốc men cứu trợ và các bao nylon đựng xác người chết do chính phủ Mỹ phái quân đội Hoa Kỳ chở đến đậu sẵn ở sân bay thủ đô, Trung cộng chưa cho phép nhận, chính phủ Miến đương thời không ai dám nhận, tình trạng này kéo dài mấy ngày trời!


    Trả lờiXóa
  2. Việt Nam, 2014 – 2020, chỉ sáu năm ngắn ngủi trước mặt, người Việt, nước Việt Nam rồi sẽ ra sao? Chỉ biết người Việt Nam ta không còn nhiều thì giờ để đối phó với Trung cộng nữa!
    Từ đầu thế kỷ thứ mười chín, trước đời bà Từ Hy, sau cùng là vua Phổ Nghi đã có rất nhiều giáo đoàn từ Pháp, Hoa Kỳ, Anh, Ý đến Trung Hoa truyền đạo. Giáo hội Công giáo đã thành hình ở Trung Hoa sau đó. Dưới đời cộng sản, Mao Trạch Đông đã thẳng tay tiêu diệt mọi giáo hội, Công Giáo, Phật Giáo. Tiêu diệt mọi giáo hội các tôn giáo, sức chống đối của dân chúng, trong dân chúng sẽ không còn!
    Đạo Phật du nhập vào Trung Hoa bằng từ Ấn Độ. Phật Giáo phát triển thịnh hành ở Trung Hoa. Mọi chùa chiền, nhà thờ bị Hồng Vệ Binh của Mao Trạch Đông đập phá tan nát, mọi giáo hội các tôn giáo, người chết đã chết, người còn sống phải chết rục trong nhà tù hay trong các trại lao động khổ sai ở các nông trường, nông trang. Chùa chiền, nhà thờ ở Trung Hoa hiện nay đều do công an Trung cộng điều khiển.
    Cấu trúc, vận hành, sách lược của cơ chế xã hội cộng sản ở Việt Nam, ngay từ đầu, phần lớn là do Trung cộng truyền dạy cho. Sinh hoạt của xã hội Việt Nam hôm nay bắt chước theo Trung cộng gần như rập khuôn. Những gì Trung cộng đã làm trong quá khứ ở Trung Hoa được cũng sẽ tái diễn ở Việt Nam được. Trung cộng có thừa những kinh nghiệm đàn áp, tiêu diệt đối lập người Trung Hoa và người nhiều dân tộc khác nhau của những nước đã rơi vào sự cai trị của nó.
    Trước đây, Mao Trạch Đông đã tiêu diệt giáo hội các tôn giáo bằng cách thô bạo. Ngày nay, Trung cộng càng có thêm nhiều kinh nghiệm hơn, có nhiều cách hơn để tiêu diệt sự chống đối trong dân chúng. Tiêu diệt sự chống đối của dân chúng không thể quên vai trò quan yếu của các giáo hội các tôn giáo.
    Người Việt Nam ta hiện nay, muốn sống còn, hãy nên tận dụng thời gian còn lại. Cá nhân, tập thể ai làm được điều gì hãy làm ngay, đừng do dự vì sau đó, khi Trung cộng khóa chặt sự kiểm soát của nó, không ai còn cơ hội nào nữa! Nếu đã làm thì nên theo gương phản ứng của người Hoa ở lục địa, ở Hồng Kông… vận dụng số đông, đông đảo chừng nào, tốt chừng ấy.
    Việt Nam hiện nay, điều cần trước hết, trên hết là khơi dậy, thúc đẩy lòng yêu nước, tinh thần dân tộc , ý thức tự vệ, bão vệ chính mình, bão vệ cho gia đình của mình, đồng bào của mình bằng ý thức phải mạnh mẽ cùng nhau bão vệ đất nước – DÂN KHÍ. Sự sống của mình, sự sống của con và cháu của mình…mình không bão vệ, kẻ cướp sẽ lấy mất!

    Trả lờiXóa
  3. Người Việt Nam không còn ai chống đối nữa thì Trung cộng mới chính thức sát nhập quyền cai trị Việt Nam vào quyền cai trị của nó được. Để cho những phần tử ngu hèn bản xứ dẫn dắt, o ép mình vào ách nô lệ của Trung cộng, yên lặng xuôi tay trước tình thế, người cộng sản, đảng viên cộng sản, trước mắt, rất nhiều người sẽ khóc, sẽ ân hận vì thái độ, hành động, sự lựa chọn hôm nay của mình. Đồng bào Việt Nam ta, cả nước sẽ tan nát, sẽ chết nhiều, rất nhiều trong sự cai trị của Trung cộng.

    Dưới sự cai trị của Trung cộng, người có học, người trí thức, những người lãnh đạo tinh thần trong xã hội, tất cả sẽ không ai còn tiếng nói nào, mà cả nước, mọi người sẽ phải cúi đầu, im lặng sống kiếp nô lệ mà chúng định khung cho mình!

    Viễn ảnh hoàn toàn đen tối của Việt Nam hiện nay sẽ chỉ có thể thay đổi khi người Việt Nam trong nước thay đổi cách nghĩ, cách hành động trong đời sống hàng ngày hiện nay. Hãy nên tích cực, tích cực hơn nữa. Hãy mạnh mẽ, mạnh mẽ nhiều hơn nữa trong những hành động làm thay đổi cuộc sống hiện tại của mình. Đừng phó thác vận mệnh của mình vào tay ai. Đừng phó thác vận mệnh của mình vào tay người nước khác. Ai cũng có chuyện của đất nước mình để phải chuyên tâm giải quyết và phải giải quyết cho được. Đấy là ý chí của người các nước văn minh, tiến bộ, Âu Châu, Hoa Kỳ, Úc Đại Lợi, Canada, New Zealand, Nhật Bản…

    Đồng bào Việt Nam ta muốn thay đổi tình thế của mình, của đất nước, muốn ra khỏi cảnh khốn cùng hiện tại, và tương lai vô cùng đen tối chờ đợi trước mắt, hãy nên và phải thay đổi cuộc sống, cách suy nghĩ, và cách hành động ngay hôm nay.

    - Hãy cùng nhau thúc đẩy DÂN KHÍ
    - Hãy QUẢ QUYẾT với sự lựa chọn của mình.

    Với dân số đông đảo của đồng bào mọi tôn giáo, nếu mọi người đồng loạt lên tiếng với người cả nước, tình thế của Việt Nam hiện tại sẽ hoàn toàn thay đổi chỉ sau vài tháng, vài tuần lễ.
    Việt Nam, trong nước, ngoài nước, xin hãy bắt tay vào hành động ngay hôm nay, đừng chậm trễ nữa dù chỉ một ngày… đồng bào, anh chị em ơi!

    Nổi đau khổ của người Việt Nam nói chung sẽ lên đến tận trời xanh nếu Việt Nam phải vĩnh viễn mất nước vào tay Trung cộng! Tất cả cũng chỉ vì chế độ cộng sản đã hoành hành, thống trị Việt Nam kể từ 1945 trên phân nửa nước ở miền bắc để sau đó là trên cả nước từ 1975 đến 2013!

    Trả lờiXóa