Thứ Sáu, 5 tháng 4, 2013

Vietnamese Authorities’ Violations of Our Family’s Civil Liberties and Human Rights

Quang Nam, 31 April 2013
Huỳnh Trọng Hiếu
Translated by Lê Anh Hùng (Defend the Defenders)

Writer Huynh Ngoc Tuan's family: Huynh Ngoc Tuan, Thuc Vy, Trong Hieu, Khanh Vy 

I am Huynh Trong Hieu, aged 24, currently living in Tam Ky city, Quang Nam province; my home phone number is 05103858736. I shall present here those harassments that the Vietnamese authorities have inflicted upon our my family so far.
On 27 October 1992, my father, Huynh Ngoc Tuan, was arrested. All of his documents and literary manuscripts were confiscated. On 2 April 1993, the authorities brought him to Quang Nam-Da Nang Provincial Court, sentencing him to 10 years in prison plus 4 years under probation for “propagandizing against the State” as stipulated in Article 88 of the Criminal Code.

Exactly ten years later, my father was released from prison, but he was still under administrative probation for four years in the locality, repeatedly having to “work” with Quang Nam provincial security force. During the time in prison, my father was suffered from multidrug-resistant pulmonary tuberculosis (due to mistreatment) and diabetes, so he is in very poor health now. In spite of that, after his release from prison, he is repeatedly “invited” to work with security force.
On 8 November 2011, dozens of policemen rush to our house, seizing all of our communication gadgets (confiscated possessions being written down in the decision on the confiscation of exhibits and means of the violation of the law).
On 2 December 2011, the authorities issued three administrative decisions, imposing a fine of 100 million VND on my father, a fine of 85 million VND on my sister Huynh Thuc Vyand another fine of 85 million on me (Huynh Trong Hieu) for “violating administrative rules in the field of information technology”, because my father used the Internet to post those articles that they claimed as “against the Party and the State of Vietnam.” In addition to handing these penalty decisions to us, a group up to 100 policemen, including traffic police, blocked all roads leading to my aunt’s home, where my father and my two sister and I live with her, rush to the house to hit and insult my paternal grandmother, my two aunts, my father, my two sisters and I in the presence of our neighbours. They even took 3,000USD of my aunt away without being noticed; only after they retreated we discovered that.

The authorities is confiscating our computers at my home
Additionally, they issued an enforcement decision dated 21 March 2012 on the implementation of the above penalty decisions, despite the fact that my father, together with my sister and I, had submitted a letter of appeal on these  unjust decisions. With this enforcement decision, they can suddenly rush to our house to seize our possessions to deduct from the fines. But because we live in my aunt’s house and have no assets so they had confiscated nothing except seizing our laptops repeatedly.
My father and my sister Huynh Thuc Vy were awarded Hellman/Hammett grants by Human Rights Watch (HRW) for our struggle to demand the Vietnamese government respect human rights and civil rights as stipulated in the Constitution of the Socialist Republic of Vietnam,  the International Covenant on Civil and Political Rights, and the Universal Declaration of Human Rights.
On 16 December 2012, on behalf of my father and my sister Huynh Thuc Vy, I was to go to New York to receive the awards granted by HRW.
About 20h the same day, I was escorted by Tan Son Nhat Airportcustoms officers and Sai Gon security officers to an isolated room to meet a group of Quang Namprovincial security officers. The Quang Nam provincial security officers went to the Tan Son Nhat Airport to notify me of a decision prohibiting me from leaving the country on account that I, Huynh Trong Hieu, had not paid the fine of 85 million VND as imposed by the decision of penalty for “violating administrative rules in the field of information technology” which was signed by Mr Le Phuoc Thanh, Chairman of the Quang Nam Provincial People’s Committee, on 2 December 2011. That night, the Quang Nam security officers also seized my passport, which they have not returned to me yet.
This was a severe violation of Vietnamese laws as well as international conventions on human rights and civil rights – depriving citizens of the freedom of immigration for working and of the chance to study abroad. It was so unjust for an honest man who adores freedom.
After prohibiting me from leaving the country and seizing my passport, the authorities continue to harass our family. They order security officers in civilian clothes, together with many people who cooperate with them in my neighbourhood, to keep an eye on where we live and where we go, both day and night. Our family is always in the sight of the security force and informers. Sometimes, these informers conduct the work so openly and rudely that it makes our life uncomfortable, difficult and insecure.
My sisters Huynh Thuc Vy and Huynh Khanh Vy, who usually have to live as lodgers for the purpose of study or work, both have security force pressure house masters to make difficulties and dismiss them, despite the fact that they have rental contracts and even when the house master still owe Khanh Vy 3 million VND. Counting on the shield of the security force, the house master not only didn’t repay the money but also threatened to hit and kill both Khanh Vy and her husband.
They even threw poisonous snakes into our house in order to wreak disaster upon us. They did this intentionally and in a flagrantly open way so as to send us the message of their punishment. When we went to a police station to work with them, accusing them of throwing poisonous snakes into our house, they said: “What you do makes your neighbours hate you so much that they want to kill you.” These were the words coming from the mouth of the security officer named Huynh Ngoc Truyen of Quang Namprovince.
Another case of human rights and civil rights abuse recently happened to my sister Huynh Khanh Vy when she prepared a dossier to apply for a scholarship from the Australian government for the school years of 2013-2015. According to the class head teacher of Huynh Khanh Vy, the Da Nang Municipal Public Security questioned her and sent an official letter to Duy Tan University (where Khanh Vy studied), asking them not to use the school’s stamp in the letter recommending student Huynh Khanh Vy as a candidate for scholarship. This was the explanation given by Huynh Khanh Vy’s class head teacher Tran Thi Thu for her withdrawal of writing the letter recommending Huynh Khanh Vy as a candidate for the Australian government’s scholarship, although she had nicely promised to help.
After that, the Da Nang security force instructed the police of Thuan Phuoc ward, Da Nang, to check temporary residence status of Huynh Khanh Vy and her husband, Do Minh Duc, who were living as lodgers at 17 Mai Lao Bang street, Thuan Phuoc ward, Hai Chau district. They pressured the house master to dismiss Huynh Khanh Vy while she had just given birth to a child for 15 days and the child got infected and was in Hoan My hospital (Da Nang) for treatment.
Recently, on 27 March 2013, a group named Viet Thuc Brotherhood in USAsent us a box of medicine for the treatment of ordinary diseases. The unusual thing was that the Vietnam Post didn’t deliver the gift directly to us but to one of our neighbours and he brought it to us.
Opening the box, we were extremely surprised and angry because someone had opened it. The bottles and boxes inside were all opened and in a state as if the medicine was already in use.
This was not the first time we were treated like this, it happens whenever we receive gifts, only with different degrees of damage. We went to the Post Office to complaint but they just kept ignoring, even didn’t bother to reply us.
Although the opened medicine was still in full, we resigned ourselves to giving it up: we have no confidence to use it.
At present, though we live in our country but still we are surrounded, sanctioned and harassed in all forms, losing all rights as a citizen, from the freedom of residence to the right to travel abroad (even when we only go for the purpose of study or receiving international awards) to the right to seek a better life; our assets and life security are not respected.
Most alarmingly, the police has tacitly instructed leaders of public hospitals to harass us if we go there for diagnosis and treatment. To single out one of many cases that we have not fully informed: In 2011 and 2012, my sister Huynh Thuc Vyhad to go to hospital for emergency treatment once for erosive gastritis and once for intestinal infectious disease. Quang Nam Provincial Hospital did nothing for her, they just left her in pain. Finally, we decided to take her to Hoan My hospital (Da Nang) that night.
For security and health reasons, we no longer dare to go to state-run hospitals for diagnosis and treatment. In case of emergency treatment, we can only go to the private hospital Hoan My in Da Nang while facing financial and vehicle difficulties to cover the length of 80km from Quang Namto Da Nang.
Our space and conditions for existence have been narrowed by the authorities systematically; our security is under threat.
We hereby appeal for the interest and help from the international community; human rights organizations and governments of liberal and democratic nations should voice their concern over our basic rights, including the right to life without discrimination, threat or attempted assassination.
We demand that the Vietnamese authorities respect our family’s rights to life and the pursuit of happiness, return my passport so that I can exercise my rights without any limitation by anyone, put an end to every kinds of harassment and threat, treat us fairly according to the spirit of the law, and let us enjoy every civil rights without any kind of permission. Most important are inviolable rights to health and security for each member of my family.

Huynh Trong Hieu


Tôi là Huỳnh Trọng Hiếu sinh năm 1989, hiện thường trú tại Thành phố Tam Kỳ- Quảng Nam. Số điện thoại nhà 05103 858736. Tôi xin nêu ra đây những sách nhiễu cụ thể của Nhà cầm quyền VN đã áp đặt lên gia đình tôi bấy lâu nay.
Ngày 27 tháng 10 năm 1992, ba tôi là Huỳnh Ngọc Tuấn bị bắt. Họ tịch thu tất cả những giấy tờ và bản thảo của các tác phẩm văn chương của ba tôi Ngày 2 tháng 4 năm 1993, họ đưa ba tôi ra Tòa án Quảng Nam-Đà Nẵng, và kết án ông 10 năm tù giam và 4 năm quản chế, tội “tuyên truyền chống nhà nước” ở Điều 88 BLHS.
Đúng mười năm sau, ba tôi được thả khỏi tù nhưng vẫn tiếp tục bị quản chế bốn năm tại địa phương, phải thường xuyên "làm việc" với an ninh tỉnh Quảng Nam. Thời gian ở trong tù, ba tôi bị bệnh lao phổi đa kháng (do điều trị không đúng liệu pháp) và tiểu đường nên hiện giờ sức khỏe ba tôi rất tệ. Thế nhưng ba tôi vẫn bị "mời" đi làm việc thường xuyên sau khi ra tù.
Ngày 8 tháng 11 năm 2011, hàng chục công an xông vào nhà chúng tôi tịch thu tất cả mọi phương tiện truyền thông của cha con tôi, mà số tài sản bị tịch thu họ đã ghi rõ trong Quyết định tịch thu tang vật, phương tiện vi phạm 
Ngày 2 tháng 12 năm 2011, họ ra ba Quyết định hành chính, xử phạt ba tôi 100 triệu đồng, phạt tôi Huỳnh Trọng Hiếu 85 triều đồng, và phạt chị tôi Huỳnh Thục Vy 85 triệu đồng vì "vi phạm hành chính trong lĩnh vực Công nghệ thông tin" do ba tôi sử dụng internet làm phương tiện để đăng tải các bài viết mà họ cho là "chống Đảng, chống Nhà nước VN". Cùng với việc đưa Quyết định xử phạt cho chúng tôi, cả trăm công an bao gồm công an giao thông chặn các ngả đường vào nhà cô tôi, xông vào nhà (cha con chúng tôi ở cùng cô tôi) đánh đập và sỉ nhục bà nội, hai cô tôi và mấy cha con chúng tôi trước mặt hàng xóm. Họ còn lấy đi của cô tôi 3000 đô la Mỹ mà không ai hay biết, khi họ rút về chúng tôi mới phát hiện ra.
Họ lại ra một Quyết định Cưỡng chế thi hành Quyết định xử phạt nói trên vào ngày 21 tháng 3 năm 2012, mặc dù ba tôi, cùng với tôi và chị gái đã làm một đơn Khiếu nại ba Quyết định xử phạt bất công của họ ngày 2 tháng 12 năm 2011 dành cho cả ba cha con tôi. Với Quyết định Cưỡng chế này, họ có thể bất ngờ xông vào nhà tôi tịch thu tài sản của ba tôi để khấu trừ vào số tiền phạt nói trên. Nhưng vì cha con tôi ở chung nhà của cô tôi và không có tài sản gì nên họ chưa tịch thu được ngoài những lần liên tiếp tịch thu máy laptop  computer của anh em tôi.
Ba tôi và chị gái tôi là Huỳnh Thục Vy được Tổ chức bảo vệ nhân quyền HRW trao giải nhân quyền năm 2012 vì đã lên tiếng đấu tranh đòi hỏi nhà cầm quyền Việt Nam tôn trọng và thực thi những giá trị nhân quyền và quyền công dân được ghi nhận trong Hiến pháp nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam, Công ước quốc tế về những quyền Dân sự và Chính trị và Tuyên ngôn quốc tế nhân quyền của Liên hiệp quốc.
Ngày 16 tháng 12 năm 1012, tôi thay mặt cha tôi và chị là Huỳnh Thục Vy đi New York – Hoa Kỳ để nhận giải thưởng vinh danh mà tổ chức nhân quyền HRW trao tặng.
Khoảng hơn 20h cùng ngày, tôi đã bị hải quan sân bay, an ninh Sài Gòn áp giải đến một phòng riêng biệt để gặp một nhóm an ninh Quảng Nam. An ninh Quảng Nam vào tận sân bay Tân Sơn Nhất để tống đạt quyết định cấm xuất cảnh cho tôi với lý do là: tôi- Huỳnh Trọng Hiếu vẫn chưa đóng số tiền phạt 85 triệu đồng VN chiếu theo quyết định xử phạt “Vi phạm hành chính về lãnh vực Công nghệ thông tin” do ông Lê Phước Thanh, chủ tịch UBND tỉnh Quảng Nam ký ngày 2 tháng 12 năm 2012. Ngay đêm hôm đó, an ninh Quảng Nam đã thu giữ Hộ chiếu của tôi và đến nay vẫn không trả lại.
Việc làm này là vi phạm nghiêm trọng luật pháp Việt Nam và các Công ước quốc tế về nhân quyền và quyền công dân. Tước bỏ của công dân quyền tự do di trú để làm việc và cơ hội học tập ở nước ngoài. Đây là việc làm bất công thái quá đối với một người lương thiện và yêu tự do.
 Tiếp theo việc tôi bị cấm xuất cảnh và bị tịch thu Hộ chiếu, Nhà cầm quyền lại tiếp tục sách nhiễu gia đình chúng tôi. Họ chỉ đạo cho những nhân viên an ninh mặc thường phục cùng với nhiều nhân sự cộng tác với họ trong khu vực hàng xóm nhà tôi theo dõi nơi chúng tôi ở và những nơi chúng tôi có mặt cả ngày lẫn đêm. Gia đình chúng tôi luôn luôn ở trong tầm nhìn của An ninh và chỉ điểm. Đôi lúc những người chỉ điểm thực hiện việc theo dõi này một cách công khai và thô lỗ làm cho cuộc sống chúng tôi khó chịu, nặng nề và bất an.
Các chị tôi Huỳnh Thục Vy và Huỳnh Khánh Vy vì chuyện học hành hay công việc phải ở trọ, đều bị an ninh áp lực chủ nhà gây khó dễ và đuổi đi không cho trọ nữa, dù có hợp đồng thuê nhà hẳn hoi và ngay cả khi chủ trọ còn đang nợ 3 triệu tiền trọ của chị Khánh Vy. Chủ trọ dựa thế có an ninh bao che, đã không những không trả tiền mà còn dọa đánh, dọa giết hai vợ chồng chị Khánh Vy.
Họ còn ném cả rắn độc vào nhà chúng tôi hòng gây tai họa. Họ làm việc này với sự cố ý và công khai trắng trợn để chúng tôi biết thông điệp của sự trừng phạt từ nơi họ. Khi chúng tôi lên đồn công an làm việc với họ, tố cáo họ bỏ rắn độc vào nhà chúng tôi, thì họ nói rằng : “Các người làm gì để hàng xóm phải thù ghét mà muốn giết các người đó thôi”. Đó là lời của một nhân viên an ninh tỉnh Quảng Namtên là Huỳnh Ngọc Truyền.

Một việc vi phạm nhân quyền và quyền công dân khác vừa mới xảy ra cho chị gái tôi là Huỳnh khánh Vy là khi chị tôi làm hồ sơ xin học bổng của Chính phủ Úc niên khóa 2013- 2015. Theo chia sẻ của cô giáo chủ nhiệm của chị Huỳnh Khánh Vy, Công an thành phố Đà Nẵng hạch hỏi cô giáo và gởi công văn yêu cầu trường đại học Duy Tân (nơi chị Khánh Vy đã theo học) không cho dùng con dấu của nhà trường để giới thiệu cho sinh viên Huỳnh Khánh Vy làm hồ sơ xin học bổng. Điều này được cô giáo chủ nhiệm Trần Thị Thư của chị Khánh Vy giải thích  cho việc bà đã rút lại việc viết thư giới thiệu Huỳnh Khánh Vy làm ứng viên học bổng của chính phủ Úc, cho dù trước đó bà đã rất vui vẻ hứa giúp đỡ.
Sau đó, An ninh thành phố Đà Nẵng còn chỉ thị cho Công an phường Thuận Phước thành phố Đà Nẵng kiểm tra tình trạng tạm trú  của vợ chồng chị Huỳnh Khánh Vy – anh Đỗ Minh Đức đang ở trọ tại số 17 Mai Lão Bạng phường Thuận Phước, quận Hải Châu. Họ áp lực với chủ nhà để đuổi chị Huỳnh Khánh Vy ra khỏi chỗ trọ trong lúc chị Huỳnh Khánh Vy vừa mới sinh em bé được 15 ngày và trong tình trạng  em bé bị nhiễm trùng sơ sinh đang nằm ở bệnh viện Hoàn Mỹ- Đà Nẵng để điều trị.
 Mới đây ngày 27/3/2013, Nhóm thân hữu Việt Thức tại Hoa kỳ đã gởi về cho chúng tôi một thùng thuốc để điều trị những bệnh thông thường. Có một điều bất thường là Bưu điện Việt Nam đã không giao hàng tận tay cho chúng tôi mà giao hàng cho một người hàng xóm của chúng tôi để họ chuyển đến .
Khi mở thùng thuốc ra chúng tôi vô cùng kinh ngạc và tức giận vì ai đó đã mở tung thùng quà. Những lọ thuốc, hộp thuốc đều bị khui ra, tất cả đều ở trong tình trạng như thuốc đã bị uống dở dang.
Đây không phải là lần đầu tiên chúng tôi bị đối xử như thế này, cứ mỗi lần gởi quà là một lần bị như vậy và mức độ có khác nhau. Chúng tôi đã đến Bưu điện để khiếu nại nhưng họ vẫn làm ngơ không thèm trả lời.
Số thuốc bị mở nắp tuy còn đầy đủ nhưng chúng tôi đành bỏ đi không dám uống nữa.
 Hiện nay, chúng tôi đang sống trên đất nước của mình nhưng chúng tôi bị bao vây, cấm vận, sách nhiễu đủ mọi hình thức, mất hết mọi quyền lợi của một công dân, từ tự do cư trú đến tự do xuất ngoại (cho dù chỉ đi du học hay đi nhận giải thưởng quốc tế), tự do tìm kiếm một cuộc sống tốt hơn, tài sản và sự an toàn cuộc sống của chúng tôi không được tôn trọng.
Nhưng nghiêm trọng nhất là công an đã chỉ thị ngầm cho lãnh đạo của các bệnh viện công để sách nhiễu chúng tôi nếu chúng tôi đến khám và điều trị bệnh. Xin kể ra đây một trường hợp trong nhiều trường hợp khác mà chúng tôi chưa có dịp thông báo đầy đủ. Năm 2011 và 2012, chị Huỳnh Thục Vy đến bệnh viện cứu cấp vì chứng viêm loét dạ dày và một lần khác là do nhiễm trùng đường ruột. Nhưng bệnh viện tỉnh Quảng Nam đã không giúp gì cho chị Huỳnh Thục Vy, họ bỏ mặc chị đau đớn, cuối cùng chúng tôi quyết định đi bệnh viện Hoàn Mỹ- Đà Nẵng trong đêm.
Vì an toàn và sức khỏe bản thân, chúng tôi không còn dám đến khám và chữa bệnh tại bệnh viện do Nhà nước quản lý nữa. Dù khó khăn về tài chánh và phương tiện đi lại trên quãng đường 80 km từ Quảng Nam đi Đà Nẵng khi cần cứu cấp kịp thời nhưng chúng tôi chỉ có thể khám và điều trị tại bệnh viện tư Hoàn Mỹ- Đà Nẵng.

Không gian và điều kiện sinh tồn của chúng tôi đã bị nhà cầm quyền thu hẹp một cách có kế hoạch, an ninh của chúng tôi đang bị đe dọa.
Chúng tôi kêu gọi sự quan tâm và giúp đỡ của cộng đồng quốc tế, các tổ chức nhân quyền và chính phủ các quốc gia Tự do - Dân chủ xin hãy lên tiếng bảo vệ các quyền căn bản của chúng tôi, trong đó có quyền tự do được sống mà không bị kỳ thị, đe dọa hay mưu sát.
Chúng tôi yêu cầu nhà cầm quyền Việt Nam tôn trọng quyền được sống và quyền mưu cầu hạnh phúc của gia đình chúng tôi, trả lại hộ chiếu cho tôi để tôi được tự do hành xử quyền của mình mà không bị ai hạn chế, chấm dứt mọi sách nhiễu và đe dọa, được đối xử công bằng theo tinh thần pháp luật, được hưởng tất cả mọi quyền lợi của một công dân mà không phải xin cho.Quan trọng hơn tất cả là quyền bất khả xâm phạm về sức khỏe và an toàn của từng thành viên trong gia đình tôi.
Quảng Nam, 31/3/2013
Huỳnh Trọng Hiếu

2 nhận xét:

  1. Chim chich bong la thang dien!

    Trả lờiXóa
  2. Tôi ủng hộ gia đình nhà văn Huỳnh Ngọc Tuấn và phê phán những hành vi sai trái của bộ máy đàn áp của chế độ CSVN đối với gia đình ông.

    Trả lờiXóa